Ghi chép đọc thành vần

Trong đời, chắc hẳn với mỗi chúng ta đều có những chuyến đi đáng nhớ. Nhưng với riêng tôi, chuyến thăm Trường Sa không dễ gì có đã trở thành một kỷ niệm mang ấn tượng đặc biệt mãi mãi không phai. Từ trang sổ tay ghi chép hàng ngày, xin nhớ lại những gì mình từng được may mắn trải nghiệm nhân tiết Xuân về nơi đảo xa.

Tạm biệt nhé đất liền quê Mẹ. Khi tiếng còi tàu và những bàn tay vẫy, là lúc muôn cây cùng nghiêng đón gió lành. Nắng sớm đầu ngày trời cao xanh hôm ấy. Lá mướt mềm như cùng muốn chào theo.Tạm biệt nhé bến bờ đất Mẹ. Tàu Kiểm Ngư bốn chín mốt nhổ neo. Mấy trăm con người đồng hành ăn, nghỉ. Đoàn công tác Trường Sa số chín lên đường.

Ghi chép đọc thành vần - 1

Bình minh trên Trường Sa.

Anh, chị, em ơi, các bạn ta ơi! Sóng vỗ bờ đến từ nơi nào nhỉ? Sóng nối sóng cứ đuổi nhau chẳng nghỉ. Muôn đời yêu - đến mãi thế bạc đầu. Bao ân ái giấu vào đâu thế nhỉ? Thênh thang kia lòng biển rộng từ đâu?Và hỡi gió, hỡi mưa xin cho ta hỏi: Bao núi lửa vẫn phun trào nơi đáy nước. Bao kiếp sống vùi sâu trong biển mặn. Cánh chim chao nghiêng lượn giữa lưng trời. Tạo hóa cũng cho cá chuồn bay đấy! Đại dương bao la bí ẩn đến khôn cùng…

Và… bạn hỡi nắng từ nơi nào nhỉ? Cho thiên nhiên hào phóng pha màu. Khi mặt nước và bầu trời thẳng băng dòng kẻ. Bình minh lên lóng lánh ngọt ngào. Sắc vàng tươi nhuộm khắp trời cao. Vung vàng cốm rắc tràn khắp biển. Khi mặt nước lăn tăn bình yên như hồ rộng. Biển xanh non như Ngọc Bích soi mình. Dưới đáy trong, san hô dày ngăn sóng. Bồi đắp thêm cao những đảo nổi, đảo chìm… Khi hoàng hôn ráng chiều như máu đỏ.

Mặt trời trong mây, buông xuống màn đêm. Nhưng con tàu vẫn rúc còi đưa ta lướt sóng. Trên biển lớn còn bao người vẫn thức. Những phiên gác thay nhau đưa tàu tới đích. Cả những anh nuôi thức khuya, dậy sớm hậu cần. Và trên khắp đảo xa ta vẫn còn bao chiến sĩ. Chẳng đêm nào trọn giấc… Trường Sa ơi!

Bấy nhiêu năm chỉ đọc báo, nghe đài. Những tên đảo chưa làm sao nhớ hết. Nay thương lắm lần đầu ra đảo. Cảm xúc lâng lâng nhớ mãi trong đời. Tự nhắc nhớ riêng mình kỷ niệm. Là hải trình những nơi đến, nơi đi. Thật rồi ư những “Đá Thị”, “Sinh Tồn”… Rồi “Cô Lin”, “Tốc Tan”, “Núi Le”, “Trường Sa lớn”…Ta đã thấy gì các bạn của tôi ơi? Giữa nơi đây khát khô đảo nóng. Cây Phong Ba vẫn nở nụ đâm chồi. Cây Bàng Vuông vẫn kết trái đơm hoa. Những luống rau xanh vẫn tươi tràn sức sống…

“Trường Sa Xanh” đang từng ngày thay áo. Những cây Đa, cây Bão Táp, Phi Lao… tỏa bóng mát cho mái trường em nhỏ. Thêm duyên dáng đẹp thêm tà áo dài em…

Đảo thương yêu ơi, còn nhiều việc phải làm. Mong mưa sớm để dụm dành nước ngọt. Lại lo bão ra tàn phá tan hoang những gì ta gầy dựng. Nhà Giàn chênh vênh chống siêu bão thế nào? Ồ có phải nơi khắc nghiệt con người thường khổ vậy. Đến nụ cười cũng ươn ướt mồ hôi.

Trường Sa ơi! Xin gửi những nụ hôn nồng nàn vào từng con sóng. Ngày nay ta có đảo. Có trời cao, có biển rộng, sông dài… Là hương hỏa muôn đời cha ông ta để lại. Thế hệ cháu con phải truyền nhau giữ lấy. Để mãi đến ngàn đời không hổ thẹn với tiền nhân.

Chiều nay trên biển lòng ta như chùng lại. Cay mắt khói nhang, lòng thành tưởng niệm. Sáu mươi tư liệt sĩ giữ Gạc Ma. Cố cố lắm để ngăn dòng lệ chảy. Thả mấy trăm cánh Hạc trôi về chốn không cùng. Chiều cuối chiều mây mọng nước rưng rưng. Khắp bốn bề rủ nhau về tụ hội. Linh hồn thiêng như hiểu thấu lòng người.

Hai ngày gặp nhau rượu nồng trên bến. Bảy ngày trên tàu, chung uống, chung ăn. Tóc trắng, tóc hoa râm bên mái đầu xanh trẻ. Cùng bên nhau thì thố hát ca. Thi cao thấp cờ xe, pháo, mã… cùng tết hoa muôn sắc khéo tay làm. Thi kiến thức cùng hò reo, gay cấn. Đêm thắp nến, tặng mừng quà sinh nhật, đã cho ta sống lại thuở thiếu thời… Đường tới đảo đâu còn xa xa nữa. Bao hải lý xa xăm cũng hóa như gần…

Ta chưa muốn viết đến dòng này đâu. Ngày mai chia xa lại tỏa về muôn nẻo: Hải Phòng, Gia Lai, Kon tum, Hà Nội… Sài Gòn, Tiên Lãng, Tiên Yên, Bình Định, Khánh Hoà… và tất cả miền quê chưa kể hết…

Đừng vội nhé nói lời “tạm biệt”. Giờ cứ vui đi nâng chén rượu đầy. Hãy reo to chúc mừng nhau thật “khoẻ”. Hãy cạn ly đi anh, chị, em mình. Hãy say đi và mong ngày gặp lại! Còn nhớ tên nhau sẽ nhiều nữa những hẹn hò…

Hãy say đi và mong còn gặp lại! Tới nữa với Trường Sa! Ta vẫn còn nguyên háo hức tựa lần đầu…

Đỗ Lệnh Hùng Tú

Tin liên quan

Tin mới nhất

Phấn hoa và trải nghiệm sáng tạo thơ của một cá nhân

Phấn hoa và trải nghiệm sáng tạo thơ của một cá nhân

Đã 40 năm trôi qua khi bài thơ "Phấn hoa bay" được viết, 25 năm tập thơ trùng trên được xuất bản và 15 năm được trao giải thưởng. Nhân dịp Xuân mới, phấn hoa bay vàng óng và thơm lành khắp mọi miền Tổ quốc, tôi mong được bạn đọc san sẻ niềm vui.

Tôi vẽ “sư phụ” Tề Bạch Thạch

Tôi vẽ “sư phụ” Tề Bạch Thạch

Hai họa sỹ cự phách có tầm ảnh hưởng lớn đến cuộc đời cầm cọ của tôi, một là người Việt – Nam Sơn Hoạ gia - Nguyễn Vạn Thọ (1890 - 1973) và hai là Tề Bạch Thạch (1864 - 1957), tên thật là Tề Thuần Chi, một Danh họa, triện khắc gia nổi tiếng và kiệt xuất người Trung Quốc. Ông còn có biệt hiệu là Tề Hoàng và Tề Vị Thanh. Ông nổi tiếng với bút pháp đại tả ý, nét vẽ thâm hậu,

Người lĩnh xướng “Tổ quốc gọi tên mình” trong dàn đồng ca Hoa hậu Việt Nam

Người lĩnh xướng “Tổ quốc gọi tên mình” trong dàn đồng ca Hoa hậu Việt Nam

Những ngày ở Vinpearl Phú Quốc tham gia tổ chức Cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2014, tôi thường cùng nhà báo Hồng Vĩnh dậy sớm đón minh ló rạng từ phía biển xa, nhấp nhô trên những con sóng xanh vỗ về đảo ngọc. Các thí sinh sẽ cùng ca sĩ Tạ Minh Tâm lên tàu ra đảo Đồi Mồi, một hòn nhỏ gần Phú Quốc để thực hiện cảnh quay trong MV “Tổ quốc gọi tên mình”. Đã nhiều ngày qua, ca sĩ Tạ Minh T